TÁC PHẨM ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN BÁO CÀ MAU CỦA CÔ LÊ THANH THÚY

LỬA ẤM!

Tác giả: Lê Thanh Thúy

Trời lập đông, những ngọn gió chướng mang theo những bông cỏ đến khắp mọi nhà khiến lòng tôi nhớ mẹ khôn nguôi, mẹ tôi hiền lành, tháo vác, giỏi giang. Mẹ làm lụng luôn tay không chút nghỉ ngơi, nấu cơm, giặt giũ rồi đến giáo án. Sắp đến ngày giỗ mẹ tôi, tôi rất nhớ mẹ. Một khoảnh khắc, tôi không thể nào quên, tôi nhớ mãi, nhớ mãi hình ảnh “Mẹ tôi!”

Mẹ tôi trước đây là giáo viên tiểu học trường Nguyễn Văn Trỗi, phường 6, Cà Mau. Ba tôi là cán bộ phòng giáo dục huyện U Minh, Cà Mau. Nhà tôi nghèo, mẹ tôi và mấy anh em tôi ở nhà, hàng tháng ba tôi mới về thăm mẹ con tôi một lần, bởi ngày ấy phương tiện giao thông đi lại rất khó khăn, không có phương tiện điện thoại như ngày nay; Mẹ tôi phải vất vả tảo tần vừa chăm lo đàn con nhỏ, vừa đi dạy, đồng lương ít ỏi, cuộc sống gia đình tôi gặp nhiều khó khăn. Vậy mà, mẹ vẫn không bỏ buổi dạy nào, hoàn thành công việc xuất sắc, mười năm liền mẹ tôi là khối trưởng khối lớp 1. Tôi rất tự hào về mẹ tôi.

Năm tháng trôi qua khá nhanh, nhớ lại thuở ấy, lúc đó, là năm tôi đi học đại học ở Bạc Liêu, những năm 1986 ấy, đời sống sinh viên cực khổ nhưng lại rất vui, ba là cán bộ phòng giáo dục, mẹ là giáo viên, đông anh chị em, xa nhà tôi càng nhớ mẹ, nhớ mẹ chỉ biết nhớ về những tình cảm đậm đà, sâu sắc. Cứ trông mong đến cuối tháng được về và được mẹ ôm vào lòng, được nói tiếng “con yêu mẹ!”, được mẹ làm cho bữa cơm ngon.

Rồi ngày ấy vẫn đến, về đến nhà, mẹ đón tôi bằng đôi mắt trìu mến, mẹ nói: “ Đâu! Để mẹ ngắm con gái mẹ xem có lạ không, có xinh xắn hơn , có mạnh dạn hơn và biết điệu đà chưa….”. Rồi mẹ xách giỏ đi chợ, đi chợ về, mẹ vào bếp nấu ăn, tôi lẻo đẻo theo mẹ, tiếp mẹ đút củi vào lò, nhặt rau tiếp mẹ. Hai mẹ con vừa làm, vừa trò chuyện mẹ dạy cho tôi cách nấu ăn, cách trang trí các thức ăn…

Hôm ấy, tôi nhớ mãi giây phút ấy, bữa cơm gia đình, đông vui, tô canh chua cá lóc, cá kho tộ, đặc biệt là bữa cơm sum vầy, mùi vị đậm đà làm sao.

… Ngày lại qua ngày, tôi đã trở thành cô giáo tiếp nối theo bước chân của mẹ. Cuộc sống thú vị, tôi cũng đã bị cuốn vào dòng xoáy. Năm tháng trôi qua, tôi làm cô giáo trong niềm vui sướng và tự hào của ba mẹ tôi. Mẹ tôi thường nói với ba tôi, con mình nó nối nghề mình, gia đình mình nghèo nhưng người ta nói nhà mình là cả gia đình làm cô giáo nghe vui tai. Mẹ tôi thường ghẹo tôi, cô giáo hôm nay đến trường có bị học trò chọc phá không?.

Tôi đã trưởng thành trong gia đình truyền thống, tôi đi theo con đường mẹ tôi, ngày ngày đến trường, về nhà lo toan gia đình, giờ đây nhớ lại, trong từng bước tôi đi như luôn có mẹ. Tôi học được ở mẹ tôi rất nhiều, nào là những công việc gia đình đảm đang, khéo léo, nào là công việc trường lớp, cách cư xử với mọi người, lòng bao dung, nhân hậu, hòa nhập cuộc sống, sống vì mọi người…

Thế rồi, mẹ tôi bị bệnh phải nằm trên giường, còn tôi sống ở gia đình riêng, đảm công việc người vợ, người mẹ, người cô. Hằng ngày cứ xong công việc là tôi sang thăm mẹ, đút cơm mẹ ăn, xoa bóp chân tay cho mẹ, mẹ tôi rất thích nghe tôi kể chuyện về lũ học trò nghịch ngợm, thỉnh thoảng mẹ tôi nói: “Học trò như những trẻ con, mình thương nó, nó sẽ thương mình, giáo dục tụi nó thì con phải có cái tâm…”. Tuy nằm một chỗ nhưng mẹ tôi rất quan tâm đến mọi người, mẹ thường khuyên tôi đừng vì mẹ mà bỏ bê việc soạn giảng, dạy học phải đầu tư giáo án để giảng dạy là vấn đề cơ bản không được qua loa, chiếu lệ, phải ý thức trách nhiệm trong công việc.

Cuộc sống tôi rất bề bộn nhưng tôi dành trọn đêm thứ bảy hàng tuần sang ngủ với mẹ, gặp mẹ, câu đầu tiên bao giờ mẹ tôi cũng hỏi: giáo án xong chưa con ?. Tôi thường đùa với mẹ, con không thua mẹ ngày xưa đâu, rồi thì hai mẹ con lại chuyện trò…

Và một ngày thứ bảy nửa lại đến (18/11/2012), cũng như thường lệ, tôi sang ngủ với mẹ nhưng lần này tôi lại cồng kềnh thêm chiếc máy vi tính, sổ sách, mẹ tôi rất tinh ý, mẹ liền hỏi:

  • Chuẩn bị để dự giờ hả con?.

Tôi bảo:

- “Sở giáo dục về dự giờ 2 tiết, con sẽ dạy giáo án điện tử”.

Nghe đến điều ấy, mẹ nghiêm khắc xua đuổi không cho tôi ngủ với mẹ. Tôi đành phải thu xếp đi về, mẹ còn nói với theo tôi, đừng bận tâm cho mẹ nhớ đầu tư vào giáo án dạy cho tốt con nghe!.

 Ngồi bên trang giáo án, lòng tôi ray rứt, nhớ lời mẹ dặn, tôi quyết tâm đầu tư vào giáo án, tôi thầm nhủ mẹ ơi con sẽ cố gắng, không phụ lòng mẹ đâu, tôi gục đầu bên giáo án và thiếp đi, tôi thấy mẹ đứng bên tôi: “Xong chưa con?”, tôi choàng tay qua lưng mẹ, nũng nịu như đứa trẻ lên 5, tiếng điện thoại reo khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Ba tôi cho hay “Mẹ tôi qua đời”, tôi lặng người, nói trong tiếng nấc “Mẹ ơi hãy ra đi thanh thản, con đã xong rồi trang giáo án”.

Trong tôi giờ đây luôn mang một nỗi niềm day dứt vì không ở bên mẹ nhiều hơn.… dẫu mẹ không còn nhưng những lời dạy của mẹ về đạo lý làm người, về ý thức trách nhiệm trong công việc luôn ngời sáng trong tôi. Tôi sẽ bước tiếp con đường mà mẹ đã bước dù nó có gập gềnh, tôi tin một điều mẹ đang dõi mắt theo tôi trên con đường đó.

Ngày ngày trong cuộc sống, những lời dạy của mẹ càng thấm thía sâu sắc hơn, tôi rất nhớ mẹ tôi, nhớ khoảnh khắc cuối cùng trong cuộc đời của mẹ mà mẹ vẫn không quên trách nhiệm của một cô giáo, một người mẹ; mẹ tôi đã ra đi trong tình thương và trách nhiệm, chắc là mẹ tôi cũng mỉm cười sung sướng khi con mẹ là “Cô giáo”, là người tiếp bước trên con đường trồng người. Tôi yêu mẹ tôi, tuy mẹ tôi đã ra đi nhưng trong tôi vẫn còn mãi hình ảnh người mẹ hiền, dịu dàng, mến yêu.

 Mẹ mãi mãi là ngọn lửa ấm áp, soi sáng đường con đi. Hỡi những ai còn mẹ xin hãy thật yêu thương và trân trọng mẹ.

Bài tin liên quan